DrJ’s lesson no.4– [Có lỗi]

Cứ cái bệnh gì mà nó có thêm chữ “kéo dài”, thật khiến bác sỹ đau đầu…

Tiêu chảy kéo dài, viêm phổi kéo dài… và sốt kéo dài, chán cái sốt kéo dài lắm cơ….

Hai cháu buồng tớ cứ sốt mãi, một bạn sốt hơn hai chục ngày, nhưng ơn giời, sau một hồi làm xét nghiệm âm tính cả đống, cháu nó có vẻ giảm sốt dần, cái thằng bé ấy, đang không nói được và yếu bên Trái do di chứng sau viêm não nhưng yêu chết đi được, tớ thề, ai nhìn một lần sẽ yêu ngay.

Cháu còn lại thì sốt đến ngày thứ mười tám, bắt đầu công đoạn làm hàng tá xét nghiệm để tìm nguyên nhân, nhưng mà trong số một đống thứ cả phổi, cả tiêu hóa, cả đường tiểu thì  có cả nấm miệng, đang nghi ngờ do nấm khá cao, tiêu chảy cũng có thể do nấm mà viêm phổi cũng có thể do nấm,… lúc mới vào viện miệng lưỡi trắng nấm, đổi từ cái thuốc trị nấm liều thấp, đến thuốc liều cao hơn và giờ là liều oánh mạnh cả đánh rơ lưỡi cả uống….

Nhưng câu chuyện ở chỗ là, ko hiểu bằng cách nào tớ quên béng mất kê thuốc cho cháu hôm qua, hình như tớ có nói mẹ cháu đưa sổ y bạ mà mẹ cháu ko tìm thấy, tự dưng tớ cũng quên, bởi vì tớ cũng chẳng rõ bằng cách nào, dù có mặt từ khoa lúc 7h sáng, ngày nào sớm thì 12h30, muộn thì cũng hơn 13h tớ mới xong được việc, đầu óc đông cứng. Mà thôi, tóm lại là tớ quên, hôm qua cháu lại sốt liên tục, đến 40 độ C, giờ chứng kiến cơn sốt của cháu nó cứ vật vã mệt mỏi, khóc i ỉ, nếu tớ im, chưa chắc cô đã biết tớ quên kê đơn, có thể cô vẫn nghĩ là dùng thuốc một ngày nhưng chưa đáp ứng, nhưng mà tớ cũng ko ngại bị cô mắng, nhận lỗi thôi, và cô cũng ko mắng, chỉ nói nhẹ nhàng về việc chú ý bệnh nhân cấp tính.

Thực tế là khi tớ nhìn cháu mệt mỏi trong cơn sốt mà thấy mình có lỗi vô cùng, tớ bị bệnh mất trí nhớ ngắn hạn từ lâu, nhưng chuyện khác ko nói, riêng việc này, tớ phải ghi chép lại lời cô, nuốt từng lời mới đúng, nhỡ vì nấm mà cháu sốt thì có phải là tại tớ mà cháu nó thêm một ngày đầy nguy cơ, một ngày nằm viện mà chả rõ bệnh tật gì, chỉ biết bệnh nặng, thôi, tớ cúi gằm mặt, và chiều nay may mà nghe lý thuyết ở viện sẽ tiên để tớ sẽ quay lại khoa, để ý kỹ càng kết quả của cháu, nhất là công thức máu xem có thiếu máu nặng không, vì lần trước có cái thiếu máu, để còn kịp xử trí và xem các kết quả khác nữa…

Dù chắc cô sẽ xem xét lại mức độ tin tưởng cho tớ phụ trách buồng cô, vì cả sự mất trí nhớ gần đây không phải một lần, nhưng mà tớ sẽ cố gắng cẩn thận hơn nữa, vì bệnh nhân của tớ, vì các cháu rất cần cái sự quan tâm chỉn chu ấy, khổ quá đi, dạo này đầu óc nó lúc thì trống quá, lúc thì lại đặc quá, tự dưng nghĩ chắc mẹ tớ sẽ hỉ hả mà nói là : Đấy, mẹ nhắc cẩn thận từng tí một mọi thứ bao lần không nghe, giờ thì thấy hậu quả nhé..Huhu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s